Đông rồi lại Xuân

Mấy dự án ồ ạt đến vào những ngày Tết Nguyên Đán đang thập thò ngoài ngõ. Bận rộn khiến tôi không kịp nhận diện những biến chuyển xung quanh mình. Một sự chuyển mình nhẹ nhàng của thời tiết, lại đến vào đúng cái lúc ai ai cũng phải ôm biết bao là việc.

Đầu ngọn Thanh liễu trên bàn làm việc có mấy bông hoa đã khô quắt lại nhưng vẫn lì gợm đứng đó. Như cố níu kéo một chút hương thông trên cành. Hoặc nó đợi ai đó vô tình chạm lên, mới chịu bẽn lẽn lìa cây, đáp lên tay áo người.

Bên dưới cành không ngờ vẫn còn vài nụ e ấp chưa thoát mình khỏi lớp áo màu tía tô. Không biết nó đợi gì? Tôi mua bó Thanh liễu này cắm trên bàn cũng ngót 1 tháng hơn. Vào cái ngày Hà Nội chỉ vừa chầm chậm chuyển sang tiết Đông chí. Rồi đến 20, 13, 12 độ. Cái ngày tôi còn rất rất thích anh. Vậy mà giờ, Hà Nội đã vội vàng chở nắng 30 độ về lại đây. Anh vẫn ở đó. Tôi vẫn thích anh. Nhưng bận rộn, âu lo đã không còn chỗ cho anh nữa rồi.

Giày của tôi đã không còn lớp lót từ lúc nào. Nhớ chẳng lầm, nó đã đồng hành cùng tôi qua nhiều đường mòn khắp mọi miền đất nước. Đằng đẵng từ những năm Cấp 3 đến lúc đã là một bà cô sắp tới tuổi dựng vợ gả chồng. Lâu rồi. Màu đen đã phai đi bớt. Giày cũng rộng hơn chân. Thậm chí còn có thể xỏ luôn chẳng cần tháo từng nút thắt.

Những thứ để lâu như vậy, ở một xó, chẳng buồn đoái hoài thế mà vô tình nhìn lại, không ngờ bản thân tự khi nào đã không còn quá cứng nhắc như ngày xưa nữa.

Ngày xưa, đi giày nhất định phải có tất. Ngày xưa đi giày phải hợp với trang phục bên trên. Ngày xưa nhất định không mang giày không vừa chân. Ngày xưa hụt hẫng vô cùng nếu không thể đón được hoàng hôn, lòng đầy ray rứt. Ngày xưa nhất định thích ai là phải nói, được thì được, không được thì thôi.

Bây giờ, giày rộng chút cũng không sao, có mang là được. Đi giày không có tất cũng không sao, kịp đến văn phòng là được. Đi giày không khớp với váy đầm cũng không sao, ấm chân là được. Hoàng hôn không đón được cũng không sao, hôm nay còn thở, mai lại đón một hoàng hôn khác. Thích một người không cần cho người ta biết cũng không sao. Mình không khổ, người ta vẫn vui, là được.

Những thứ chúng ta thích, kể cả thời điểm, khoảnh khắc, hay một ánh mắt người thương. Đẹp thì đẹp. Nhưng không nhất định phải nắm bắt được, giữ bên mình được. Không việc gì phải tiếc. Nhìn thấy được những thứ đẹp đẽ, đã là một loại hạnh phúc ở trên đời.

Giống như cách tôi rất yêu mùa Thu. Anh cũng là người bảo với tôi: Mùa Thu là mùa đẹp nhất trong năm ở Hà Nội. Tôi cũng không chắc, mùa Thu này có giống với mùa Thu tôi từng tưởng tượng trước đây không. Bởi cuộc sống máy móc văn phòng đã không còn đủ thời gian để tôi được đắm mình thưởng thức một tiết Thu trọn vẹn.

Ấy thế mà, Thu vẫn đẹp thay! Đẹp đến thổn thức con tim. Đẹp đến lay động lòng người. Đẹp vì trái tim tôi xổn xang. Đẹp vì ánh mắt tôi chất chứa hình bóng ai đó. Đẹp vì có anh ở trong lòng.

Và dẫu cho mùa Thu đầu tiên của tôi ở Hà Nội có ngập ngụa trong nhiều thứ cảm xúc trái ngang, tôi vẫn không sao ghét bỏ mùa Thu vô tội. Tôi vẫn không sao ghét bỏ anh. Những điều tốt đẹp, đều có thời gian tồn tại. Và chúng đi, không phải để chúng ta đau đớn và buồn bã. Chúng đi để những điều tốt đẹp nhất còn đọng lại mà thôi.

Thu qua rồi, lại tới Đông.

Đông đi Xuân lại đến…

Bạn có thể để lại bình luận ở đây ^^